Hôm nay tớ tổng kết bằng thơ
Đọc sách, sketchnote, vẽ vu vơ
Vài ba phim ngắn để giải trí
Viết bài chăm chỉ, chẳng hững hờ
Sách đọc đâu đó cỡ hai mươi (cuốn)
Vẽ vời vài chục ảnh xinh tươi
Fanpage cỡ 30 bài viết.
Vài bài thơ chỉ để vui cười
Ngoài ra còn thiết kế canva.
Hơn 30 bản đẹp như hoa
Tự nhiên thấy mình sao giỏi quá
Gạch đá chắc cũng đủ xây nhà.
Văn dở nhưng thích học làm thơ
Sáng đi, chiều về… nói bâng quơ
Công việc ngập đầu thì chẳng ngại
Chỉ ngồi thả hồn… mộng với mơ!
Tôi đã cho in cả tập thơ,
Ngàn bản phát hành, khủng khiếp chưa?
Người người xếp hàng xin chữ ký,
Ai còn dám bảo tôi lơ mơ?
Dẫu văn chẳng giỏi, tôi vẫn thơ,
Bao nhà xuất bản vẫn đợi chờ,
Tôi còn bận tính, chưa đồng ý,
Bỗng giật mình tỉnh… hóa ra mơ!
Hôm nay nhỡ đào mỗi cái cây
Thế mà bà chủ nỡ ra tay
Đét đít làm tôi kêu ăng ẳng
Nỗi đau thấu trời ai có hay
Cái cây có to tát gì đâu
So ra chỉ nhỉnh hơn cọng rau.
Uốn éo chật chậu trông ngứa mắt
Thế nên nhìn nó thấy phát rầu
Tôi nén đau chẳng dám kêu ca
Có gì sai, mong bà bỏ qua.
Có cây bé tí bà làm quá,
Lỡ nghịch một chút cũng chẳng tha
Thu Sài Gòn chẳng giống thu Hà Nội
Nắng hanh đâu thấy chỉ thấy mưa rơi
Hoa sữa không nồng nàn chỉ thoáng hương nhẹ gió
Thu hai miền, bao khác biệt xa xôi.
Dẫu chỉ một lần ghé Hà Nội cuối thu
Cảnh sắc ấy, sao mà lòng nhung nhớ.
Vẫn nhớ hương hoa vẫn vương mùi phở
Những chiếc lá vàng lác đác dưới trời thu
Hai mùa thu, hai miền thương nhớ lạ
Hà Nội lãng mạn, phảng phất hồn thơ
Sài Gòn mưa, dịu dàng trong nắng ấm
Mỗi nơi một sắc, giữ mãi chút mộng mơ.
Con nhỉ, thời gian trôi nhanh quá.
Mới ngày nào con lẫm chẫm bước đi.
Hôm nay con đã đến tuổi dậy thì.
Con đã lớn, con gái yêu của mẹ.
Mẹ không mong con sống quá ngoan hiền.
Cũng không cần nghe lời răm rắp.
Nếu thấy cần con hãy cứ thắp.
Ngọn nến của riêng mình.
Con cũng đừng sống quá bao dung.
Bởi cuộc sống không như cổ tích.
Con hãy làm những gì con thích.
Nhưng phải lượng sức mình.
Cũng đừng theo đuổi sự cầu toàn.
Dù vấp ngã con hãy đứng lên.
Hãy thoát ra khỏi vỏ ốc sên.
Và không ngừng cố gắng.
Mẹ mong con hãy luôn ghi nhớ.
Dù con có lựa chọn ra sao.
Cuộc sống ngoài kia dẫu thế nào.
Bố mẹ luôn đứng sau, con nhé!
Cười hàm tiếu mỗi ngày bạn ơi
Thở ra hít vào khoảng ba hơi
Cả lúc bận rộn hay rỗi rảnh
Thân tâm an lành và thảnh thơi
Quán niệm trong lúc pha ấm trà
Hãy nhớ hít vào và thở ra
Quán niệm kể cả khi rửa bát
Cả khi giặt áo lẫn dọn nhà
Buông thả toàn thân nhẹ tựa mây
Thân tâm tĩnh tại phút giây này
Miệng luôn nở nụ cười hàm tiếu
Hơi thở nhẹ nhàng tựa gió bay.
Ngọc Liên
Thơ mình viết dựa theo phần hướng dẫn thực hành của Thiền sư Thích Nhất Hạnh trong cuốn sách PHÉP LẠ CỦA SỰ TỈNH THỨC
Hôm nay đọc được một đoạn trên Web5ngay, thấy hay quá nên viết luôn.
“Không nên xây dựng hình tượng về người bạn yêu quý (hay ganh tị) thông qua mạng xã hội, vì bạn sẽ trầm cảm mất, nếu so sánh bản thân mình với họ.
Sự so sánh này là bất công cho bạn. Bạn lấy cuộc sống thực tế của mình để so sánh với highlight của người ta, và dĩ nhiên bạn sẽ thấy mình thua kém, nhỏ bé. Nhiều khi nó mang lại tổn thương sâu sắc.”
Nghĩ lại, ông bà mình nói “tốt khoe, xấu che” đúng là không sai. Mình cũng thế thôi, cái gì vui, cái gì tốt thì mới đăng lên, còn chuyện không vui, tiêu cực thì… ngu gì mà khoe?
Ai biết mình lâu chắc để ý là mình ít khi đăng mấy chuyện buồn hay tiêu cực lên mạng. Không phải vì lúc nào mình cũng lạc quan hay hoàn hảo đâu. Chẳng qua là mình sợ… cái chế độ “kỷ niệm ngày này năm xưa” của mạng xã hội. Đăng chuyện buồn lên, rồi mỗi năm nó nhắc lại, kiểu gì tâm trạng mình cũng tụt mood. Thế là mình chọn đăng những điều tích cực, vui vẻ để sau này mỗi lần Facebook nhắc lại, lòng mình lại thấy phơi phới.
Nói vậy để mọi người đừng so sánh bản thân với mình nhé! Mình cũng như bao người thôi, có lúc vui, lúc buồn, có ngày chẳng làm được việc gì ra hồn. Những gì mình đăng chỉ là “phiên bản highlight” của cuộc sống – lung linh, vui vẻ, nhưng chắc chắn không phải ngày nào cũng thế.
Mà hay cái là mình cũng khá đãng trí. Những chuyện tiêu cực không đăng lên, lâu dần cũng chẳng nhớ. Thành ra mỗi khi nhìn lại những kỷ niệm, chỉ toàn thấy chuyện vui. Thế là đời tự nhiên nhẹ nhàng hơn, tinh thần cũng thoải mái hơn.
Vậy nên, đừng so sánh mình với ai cả, đặc biệt là trên mạng xã hội. Cuộc đời mỗi người đều có những gam màu riêng, và ai cũng xứng đáng được trân trọng, kể cả chính bạn.
Dù mới gặp nhau lần đầu
Trong quán cà phê năm ấy
Cảm giác chúng mình khi đấy
Ngỡ như đã biết từ lâu
Thong thả nhấp ngụm ca cao
Hôm ấy chúng mình chẳng vội
Trời chiều hiu hiu gió thổi
Chúng mình dạo bước bên nhau
Thời gian chung sống đã lâu
Gần hai mươi năm gắn bó
Trải qua bao nhiêu gian khó
Hạnh phúc vẫn như ngày đầu
Bạn có gặp tình trạng học trước quên sau như mình hay không? Bởi vì thiên hướng chung của não là quên, não bộ không muốn nhớ lâu tất cả mọi thứ. Nếu muốn nhớ lâu phải nắm được quy luật của não bộ.
Nếu muốn nhớ lâu cần phải hiểu về chức năng của hồi hải mã trong não bộ. Những thông tin đưa vào sẽ được đưa vào khu lưu trữ tạm thời, muốn lưu trữ lâu dài phải vượt qua được “người gác cổng” hồi hải mã.
Từ thời nguyên thủy, hồi hải mã đã rất nghiêm khắc, nó sẽ phán đoán thông tin thu nhận, những thông tin nào liên quan đến:
Sự nguy hiểm
Sinh tử, sống còn
thì sẽ được đưa vào khu trí nhớ dài hạn.
Để đưa được kiến thức chúng ta học được vào bộ nhớ lâu dài, chúng ta phải đánh lừa hồi hải mã, phải ngụy trang những kiến thức chúng ta muốn nhớ thành những thông tin liên quan đến sinh tử sống còn, cho tới khi hồi hải mã đưa ra quyết định sai lầm, mở cổng cho những thông tin chúng ta học vào trong bộ nhớ dài hạn
Đây là 4 phương pháp để giúp chúng ta có thể nhớ lâu:
Phương pháp 1: Mưa dầm thấm lâu, ôn lại theo tiết tấu
Ngày thứ 2 sau khi học
1 tuần từ lần ôn thứ 1
2 tuần từ lần ôn thứ 2
1 tháng từ lần ôn thứ 3
Việc ôn tập, lặp lại sẽ giúp giảm tốc độ quên của não bộ, khả năng nhớ tăng vượt bậc.
Phương pháp 2: Tăng LTP (kích thích dài hạn)
Hãy hiếu kỳ như một đứa trẻ (không gượng ép, tò mò):
“Cũng như việc ăn uống không ngon miệng sẽ làm hại cho sức khỏe của bạn, nếu bạn không có hứng thú trong học tập, nó sẽ làm hỏng trí nhớ của bạn” – Leonardo Da Vinci
Một người có nhiều kiến thức thì sự hiếu kỳ của anh ta càng mạnh mẽ – Nhà triết học Rousseau.
Sự hiếu kỳ và trí nhớ có mối quan hệ bổ sung cho nhau.
Không nói “chán” và đem lòng tò mò tìm hiểu kiến thức
Khi nói chán não sẽ đưa ra các hành động chống đối
Nếu tiếp nhận môn học với lòng hiếu kỳ, bạn sẽ nhớ lâu và nhớ sâu hơn.
Không học vì thành tích, hãy học vì sự phát triển của bản thân
Phương pháp 3: Trí nhớ sư tử
Khi đói não sẽ nhanh nhạy, hormone do đói sản sinh kích thích vùng hồi hải mã sản sinh LTP. Thời điểm để học một điều gì đó là trước bữa ăn.
Đi dạo: việc di chuyển giúp tăng cường trí nhớ hiệu quả
Thời tiết hơi lạnh giúp ghi nhớ nhiều hơn
Phương pháp 4: Kích hoạt hạch hạnh nhân
Giấc ngủ: thời gian lý tưởng để học thuộc
Cảm xúc thăng hoa: khoảnh khắc xúc động, kỉ niệm đẹp về mối tình đầu, lần đầu đánh nhau,…
Trong cuộc sống hiện đại, hầu hết chúng ta rơi vào trạng thái “bận rộn mặc định” hoặc bị cuốn theo những xao lãng do công nghệ và lịch trình dày đặc. Thay vì để thời gian trôi qua trong vô thức hoặc bị người khác quyết định, “Make Time” khuyến khích ta tự mình tạo ra khoảng không gian dành cho điều thực sự quan trọng – đó có thể là một dự án cá nhân, một cuộc gặp gỡ gia đình, hay thậm chí chỉ là một giờ để đọc sách hay thiền.
Dành thời gian không có nghĩa là trở nên thật năng suất, không phải là hoàn thành được nhiều việc hơn mà là giúp chúng ta dành được nhiều thời gian trong ngày cho những việc mình thật sự muốn làm.
Hãy sống chậm lại và dành thời gian cho những việc thật sự quan trọng.
Mùa hè đến rồi đó.
Bé về quê ngoại chơi.
Nhà ngoại đầy hoa cỏ.
Lá bay đầy sân phơi.
Nhà ngoại nhiều cây trái
Bé tha hồ hái ăn.
Bé gặp cô gà mái.
Cục tác quả trứng lăn.
Chôm chôm sai trĩu quả.
Khế rụng đầy góc sân.
Bơ trái treo lủng lẳng.
Sầu riêng chín rụng dần.
Đêm nằm nghe tiếng dế.
Ngày giòn giã tiếng ve.
Âm thanh rộn vang thế.
Yêu lắm những ngày hè.
Ngọc Liên
Mùa hè đến rồi đó. Bé về quê ngoại chơi. Nhà ngoại đầy hoa cỏ. Lá bay đầy sân phơi.
Nhà ngoại nhiều cây trái Bé tha hồ hái ăn. Bé gặp cô gà mái. Cục tác quả trứng lăn.
Tớ có thằng em
Nhỏ hơn ba tuổi
Năm tớ tám tuổi
Ba mẹ vắng nhà
Tớ đè em ra
Tớ chơi cắt tóc
Em không dám khóc
Cũng chẳng dám than
Nhỡ chị làm càn
Chị cho trọc lóc.