Mình là một người khá lười, mình tưởng tượng đủ thứ, suy nghĩ rằng mình có thể làm việc này, có thể làm việc kia,… Nhưng thực tế mình chẳng làm được gì cả, nguyên nhân duy nhất: LƯỜI HÀNH ĐỘNG. Chính vì lười hành động nên khi có việc gì chỉ cần hơi khó một chút, mình sẽ tự nhủ: “Việc này chắc mình không làm được đâu”, rồi sau đó mình không làm luôn, thật.
Tự nhiên hôm nay bắt gặp cuốn sách này, đọc xong thấy “nhột nhột”, giống như đang nói về mình. Vậy là lại quyết tâm “hành động”, lần này cố gắng duy trì, không bỏ cuộc như những lần trước .
LÀM THẾ NÀO ĐỂ LOẠI BỎ TƯ DUY “KHÔNG THỂ LÀM ĐƯỢC”?
Mình từng nghĩ: “Các bạn trẻ bây giờ năng động, học nhanh nên về mặt công nghệ chắc mình không theo được”. Mặc dù nghĩ vậy, nhưng công việc, cuộc sống buộc mình phải tiếp xúc, phải học AI để hỗ trợ công việc. Thì ra AI không hề đáng sợ như mình tưởng. Dù bạn là ai, có am hiểu công nghệ hay không, chỉ cần thực sự muốn, bạn đều có thể học được.

SỨC MẠNH CỦA VIỆC TỰ NHỦ TÍCH CỰC ẢNH HƯỞNG THẾ NÀO?
Sức mạnh của việc tự nhủ tích cực đã giúp mình thay đổi:
- Thay vì than: “Chắc mình không làm được đâu”.
- Mình hỏi: “Để làm được việc này, mình cần phải học cái gì?”.
Ví dụ như khi học cách tạo ảnh minh họa, mình tìm kiếm các công cụ hỗ trợ nhanh và chính xác nhất. Dù kết quả đôi khi chưa hoàn hảo 100%, nhưng chỉ cần nằm trong mức sai số chấp nhận được, mình vẫn thấy ok và cải thiện dần.

TẠI SAO HÀNH ĐỘNG LẠI QUAN TRỌNG HƠN SUY NGHĨ SUÔNG?
Mình đã từng có thời gian đọc và sưu tầm nhiều câu prompt để dùng AI, với suy nghĩ: “Chỉ cần có prompt hay mình sẽ tạo được sản phẩm đẹp. Thế nhưng, khi làm thực tế rồi, vấp phải nhiều trở ngại, các hình ảnh tạo ra không được như ý. Mình đã phải thử và sai rất nhiều.
Bài học rút ra là: Đừng đợi đến khi hoàn hảo mới làm, hãy cứ làm đi rồi mới thấy phương án tối ưu. Việc thử và sai trực tiếp có giá trị hơn gấp nhiều lần việc tích trữ kiến thức rồi để đó cho bám bụi.

LÀM THẾ NÀO ĐỂ ÁP DỤNG KỸ THUẬT “TƯỞNG TƯỢNG” HIỆU QUẢ?
Mình đã áp dụng việc tưởng tượng để tạo ra kết quả trong công việc.
Trước khi nhờ AI tạo ảnh, mình hình dung thật rõ ràng bức tranh đó trong đầu.
Khi muốn phát triển một ứng dụng hỗ trợ công việc, mình tự hỏi: App này cần chức năng gì? Nhập dữ liệu vào thì kết quả trả ra sao? Khi mình mô tả càng chi tiết từ trong tâm trí, AI sẽ thực hiện càng trơn tru và ít lỗi hơn.
Thậm chí, mình còn thử tưởng tượng về chính bản thân mình trong 10, 20 hay 30 năm tới. Tuy chưa thể khẳng định chắc chắn điều gì, nhưng mình tin rằng hiện thực sẽ giống với những gì mình hằng hình dung đến 90%.
Vẫn còn nhiều mục tác giả hướng dẫn mà mình chưa làm hết, nhưng mình sẽ ghi lại tất cả và thực hiện từng chút một. Hành trình vạn dặm luôn bắt đầu từ một bước chân mà.

LÀM SAO ĐỂ CẢM NHẬN CẢM XÚC KHI ĐANG TƯỞNG TƯỢNG?
Việc nhắm mắt lại, hình dung và sống trong cảm giác như thể mọi thứ đã thành hiện thực nghe có vẻ hơi… “xa rời thực tế”. Trước đây mình cũng không tin, nhưng chính tính tò mò đã thúc đẩy mình thử nghiệm, và kết quả mang lại khiến mình hoàn toàn bất ngờ.
Tất nhiên, mình không nói các bạn chỉ cần ngồi mơ mộng thôi sẽ có kết quả. Tưởng tượng ở đây là để tạo ra một “mồi lửa” cảm xúc, sau đó chính cảm xúc ấy sẽ dẫn lối cho những hành động quyết liệt để hiện thực hóa mục tiêu.
Một minh chứng thực tế từ chính mình: Trong năm vừa rồi, mình đã lập một Bảng tầm nhìn với 10 mục tiêu. Bằng cách áp dụng phương pháp “sống trong cảm giác đã đạt được” kết hợp với nỗ lực không ngừng, mình đã:
- Hoàn thành xuất sắc 9/10 mục tiêu đề ra.
- Điều kỳ diệu là có những hạng mục lúc đầu mình viết xuống chỉ vì “muốn” thôi, chứ chưa dám tin là sẽ có ngày nó trở thành sự thật.
Chính cảm xúc khi tưởng tượng đã tiếp thêm năng lượng để mình bước đi mỗi ngày, ngay cả khi gặp khó khăn.

5 NGUYÊN TẮC CỐT LÕI CỦA TỰ KỶ ÁM THỊ LÀ GÌ?
- Dứt khoát.
- Tích cực
- Niềm tin.
- Tưởng tượng.
- Tình cảm.

LÀM SAO ĐỂ HÀNH ĐỘNG NGAY THAY VÌ TRÌ HOÃN?
Mình là người rất thường xuyên trì hoãn, lúc nào cũng có “lý do chính đáng”, nào là bận, nào là mệt, nào là nhiều việc quá làm không kịp,… Đó là lý do mình có rất nhiều mục tiêu nhưng cái nào cũng dang dở.
Lại thêm tính lúc nào cũng sợ sai, cứ chờ đến khi hoàn hảo mới làm, mà tới bây giờ chẳng có cái nào hoàn hảo.
Do đó, mình quyết tâm, cứ làm, đúng càng tốt, sai cũng được, sai chỗ nào sửa chỗ đó.
Mặt khác, mình đặt mục tiêu vừa sức, chia nhỏ tới mức mỗi hành động đều dễ làm và làm nhanh chóng. Khi một việc trông không còn “đáng sợ” hay nặng nề, mình sẽ không còn lý do để chần chừ nữa. Cách này giúp mình duy trì được sự đều đặn và đi đường dài một cách bền bỉ hơn mà không bị hụt hơi.

LÀM THẾ NÀO ĐỂ DUY TRÌ THÓI QUEN LÀM VIỆC KHOA HỌC?
Mình chưa phải là người làm việc khoa học, mình vẫn hay làm việc tùy hứng. Hiện tại mình học môn gì mình không học lý thuyết suông, mà áp dụng vào thực tế. Như việc học AI (NotebookLM, Gemini,…), mình ứng dụng ngay vào việc đọc sách, thay vì ghi chú thông thường cho những điều mình muốn học, thì mình ứng dụng NotebookLM tổng hợp lại thông tin, yêu cầu làm rõ những chi tiết mình chưa hiểu, rồi đưa qua Gemini làm hình ảnh, như những hình ảnh các bạn thấy trong bài này. NotebookLM cũng làm được các bản infographic, nội dung khá chi tiết, có thể cá nhân hóa, nhưng mình vẫn thích ảnh tạo bằng Gemini hơn.
Nhờ việc thích các hình ảnh dễ thương, trình bày rõ ràng, dễ hiểu nên mình lại thích đọc sách hơn, và đọc kỹ hơn những phần mình muốn tìm hiểu, thay vì đọc lan man như trước.

LÀM SAO ĐỂ DUY TRÌ THÁI ĐỘ TÍCH CỰC KHI GẶP THẤT BẠI?
Nói thật lòng, việc giữ được thái độ lạc quan khi gặp thất bại chưa bao giờ là điều dễ dàng, nhất là với một người đã từng nếm trải thất bại nhiều lần như mình.
Để có được sự bình thản như hiện tại, mình đã phải đi qua những giai đoạn chìm sâu trong suy nghĩ tiêu cực và phải trả giá bằng không ít mồ hôi, nước mắt. Sự tích cực này không tự nhiên mà có, nó là kết quả của một quá trình rèn luyện tâm thế ròng rã suốt một thời gian dài. Mình học cách chấp nhận rằng thất bại là một phần của cuộc chơi, và quan trọng hơn là học cách đứng dậy từ chính những sai lầm đó.

KẾ HOẠCH 10 NĂM GIÚP BẠN THAY ĐỔI TƯ DUY NHƯ THẾ NÀO?
Trước đây mình chưa bao giờ lập kế hoạch dài tới 1 năm chứ đừng nói là 10 năm. Nhưng năm ngoái mình đã bắt đầu làm, đã lên kế hoạch, từ ngắn hạn tới dài hạn.
Thật bất ngờ, việc xác định được đích đến rõ ràng đã mang lại cho mình những kết quả khá ngọt ngào tính đến thời điểm hiện tại. Chính sự trải nghiệm thực tế này giúp mình thấu hiểu tầm quan trọng của việc lập kế hoạch dài hạn – nó giống như một chiếc kim chỉ nam giúp mình không bị lạc hướng giữa những bộn bề hằng ngày. Và chắc chắn, đây sẽ là thói quen mà mình duy trì mãi về sau.

LÀM THẾ NÀO ĐỂ CHIA NHỎ MỤC TIÊU 10 NĂM THÀNH 30 NGÀY
Sau này mình mới rút ra bài học: Đừng để sự đồ sộ của mục tiêu làm mình choáng ngợp. Thay vì nhìn vào con số 10 năm, mình học cách “bẻ nhỏ” chúng ra thành những mục tiêu tháng, mục tiêu 30 ngày. Khi mọi thứ trở nên đơn giản và dễ chạm tới hơn, mình cảm thấy tự tin hơn hẳn. Kết quả là mình đã hoàn thành được gần như tất cả những gì đã đề ra mà không còn cảm giác bị áp lực đè nặng.





















































































































