• 10 SUY NGHĨ KHÔNG BẰNG 1 HÀNH ĐỘNG

    Mình là một người khá lười, mình tưởng tượng đủ thứ, suy nghĩ rằng mình có thể làm việc này, có thể làm việc kia,… Nhưng thực tế mình chẳng làm được gì cả, nguyên nhân duy nhất: LƯỜI HÀNH ĐỘNG. Chính vì lười hành động nên khi có việc gì chỉ cần hơi khó một chút, mình sẽ tự nhủ: “Việc này chắc mình không làm được đâu”, rồi sau đó mình không làm luôn, thật.

    Tự nhiên hôm nay bắt gặp cuốn sách này, đọc xong thấy “nhột nhột”, giống như đang nói về mình. Vậy là lại quyết tâm “hành động”, lần này cố gắng duy trì, không bỏ cuộc như những lần trước .

    Mình từng nghĩ: “Các bạn trẻ bây giờ năng động, học nhanh nên về mặt công nghệ chắc mình không theo được”. Mặc dù nghĩ vậy, nhưng công việc, cuộc sống buộc mình phải tiếp xúc, phải học AI để hỗ trợ công việc. Thì ra AI không hề đáng sợ như mình tưởng. Dù bạn là ai, có am hiểu công nghệ hay không, chỉ cần thực sự muốn, bạn đều có thể học được.

    Sức mạnh của việc tự nhủ tích cực đã giúp mình thay đổi:

    • Thay vì than: “Chắc mình không làm được đâu”.
    • Mình hỏi: “Để làm được việc này, mình cần phải học cái gì?”.

    Ví dụ như khi học cách tạo ảnh minh họa, mình tìm kiếm các công cụ hỗ trợ nhanh và chính xác nhất. Dù kết quả đôi khi chưa hoàn hảo 100%, nhưng chỉ cần nằm trong mức sai số chấp nhận được, mình vẫn thấy ok và cải thiện dần.

    Mình đã từng có thời gian đọc và sưu tầm nhiều câu prompt để dùng AI, với suy nghĩ: “Chỉ cần có prompt hay mình sẽ tạo được sản phẩm đẹp. Thế nhưng, khi làm thực tế rồi, vấp phải nhiều trở ngại, các hình ảnh tạo ra không được như ý. Mình đã phải thử và sai rất nhiều.

    Bài học rút ra là: Đừng đợi đến khi hoàn hảo mới làm, hãy cứ làm đi rồi mới thấy phương án tối ưu. Việc thử và sai trực tiếp có giá trị hơn gấp nhiều lần việc tích trữ kiến thức rồi để đó cho bám bụi.

    Mình đã áp dụng việc tưởng tượng để tạo ra kết quả trong công việc.

    Trước khi nhờ AI tạo ảnh, mình hình dung thật rõ ràng bức tranh đó trong đầu.

    Khi muốn phát triển một ứng dụng hỗ trợ công việc, mình tự hỏi: App này cần chức năng gì? Nhập dữ liệu vào thì kết quả trả ra sao? Khi mình mô tả càng chi tiết từ trong tâm trí, AI sẽ thực hiện càng trơn tru và ít lỗi hơn.

    Thậm chí, mình còn thử tưởng tượng về chính bản thân mình trong 10, 20 hay 30 năm tới. Tuy chưa thể khẳng định chắc chắn điều gì, nhưng mình tin rằng hiện thực sẽ giống với những gì mình hằng hình dung đến 90%.

    Vẫn còn nhiều mục tác giả hướng dẫn mà mình chưa làm hết, nhưng mình sẽ ghi lại tất cả và thực hiện từng chút một. Hành trình vạn dặm luôn bắt đầu từ một bước chân mà.

    Việc nhắm mắt lại, hình dung và sống trong cảm giác như thể mọi thứ đã thành hiện thực nghe có vẻ hơi… “xa rời thực tế”. Trước đây mình cũng không tin, nhưng chính tính tò mò đã thúc đẩy mình thử nghiệm, và kết quả mang lại khiến mình hoàn toàn bất ngờ.

    Tất nhiên, mình không nói các bạn chỉ cần ngồi mơ mộng thôi sẽ có kết quả. Tưởng tượng ở đây là để tạo ra một “mồi lửa” cảm xúc, sau đó chính cảm xúc ấy sẽ dẫn lối cho những hành động quyết liệt để hiện thực hóa mục tiêu.

    Một minh chứng thực tế từ chính mình: Trong năm vừa rồi, mình đã lập một Bảng tầm nhìn với 10 mục tiêu. Bằng cách áp dụng phương pháp “sống trong cảm giác đã đạt được” kết hợp với nỗ lực không ngừng, mình đã:

    • Hoàn thành xuất sắc 9/10 mục tiêu đề ra.
    • Điều kỳ diệu là có những hạng mục lúc đầu mình viết xuống chỉ vì “muốn” thôi, chứ chưa dám tin là sẽ có ngày nó trở thành sự thật.

    Chính cảm xúc khi tưởng tượng đã tiếp thêm năng lượng để mình bước đi mỗi ngày, ngay cả khi gặp khó khăn.

    1. Dứt khoát.
    2. Tích cực
    3. Niềm tin.
    4. Tưởng tượng.
    5. Tình cảm.

    Mình là người rất thường xuyên trì hoãn, lúc nào cũng có “lý do chính đáng”, nào là bận, nào là mệt, nào là nhiều việc quá làm không kịp,… Đó là lý do mình có rất nhiều mục tiêu nhưng cái nào cũng dang dở.

    Lại thêm tính lúc nào cũng sợ sai, cứ chờ đến khi hoàn hảo mới làm, mà tới bây giờ chẳng có cái nào hoàn hảo.

    Do đó, mình quyết tâm, cứ làm, đúng càng tốt, sai cũng được, sai chỗ nào sửa chỗ đó.

    Mặt khác, mình đặt mục tiêu vừa sức, chia nhỏ tới mức mỗi hành động đều dễ làm và làm nhanh chóng. Khi một việc trông không còn “đáng sợ” hay nặng nề, mình sẽ không còn lý do để chần chừ nữa. Cách này giúp mình duy trì được sự đều đặn và đi đường dài một cách bền bỉ hơn mà không bị hụt hơi.

    Mình chưa phải là người làm việc khoa học, mình vẫn hay làm việc tùy hứng. Hiện tại mình học môn gì mình không học lý thuyết suông, mà áp dụng vào thực tế. Như việc học AI (NotebookLM, Gemini,…), mình ứng dụng ngay vào việc đọc sách, thay vì ghi chú thông thường cho những điều mình muốn học, thì mình ứng dụng NotebookLM tổng hợp lại thông tin, yêu cầu làm rõ những chi tiết mình chưa hiểu, rồi đưa qua Gemini làm hình ảnh, như những hình ảnh các bạn thấy trong bài này. NotebookLM cũng làm được các bản infographic, nội dung khá chi tiết, có thể cá nhân hóa, nhưng mình vẫn thích ảnh tạo bằng Gemini hơn.

    Nhờ việc thích các hình ảnh dễ thương, trình bày rõ ràng, dễ hiểu nên mình lại thích đọc sách hơn, và đọc kỹ hơn những phần mình muốn tìm hiểu, thay vì đọc lan man như trước.

    Nói thật lòng, việc giữ được thái độ lạc quan khi gặp thất bại chưa bao giờ là điều dễ dàng, nhất là với một người đã từng nếm trải thất bại nhiều lần như mình.

    Để có được sự bình thản như hiện tại, mình đã phải đi qua những giai đoạn chìm sâu trong suy nghĩ tiêu cực và phải trả giá bằng không ít mồ hôi, nước mắt. Sự tích cực này không tự nhiên mà có, nó là kết quả của một quá trình rèn luyện tâm thế ròng rã suốt một thời gian dài. Mình học cách chấp nhận rằng thất bại là một phần của cuộc chơi, và quan trọng hơn là học cách đứng dậy từ chính những sai lầm đó.

    Trước đây mình chưa bao giờ lập kế hoạch dài tới 1 năm chứ đừng nói là 10 năm. Nhưng năm ngoái mình đã bắt đầu làm, đã lên kế hoạch, từ ngắn hạn tới dài hạn.
    Thật bất ngờ, việc xác định được đích đến rõ ràng đã mang lại cho mình những kết quả khá ngọt ngào tính đến thời điểm hiện tại. Chính sự trải nghiệm thực tế này giúp mình thấu hiểu tầm quan trọng của việc lập kế hoạch dài hạn – nó giống như một chiếc kim chỉ nam giúp mình không bị lạc hướng giữa những bộn bề hằng ngày. Và chắc chắn, đây sẽ là thói quen mà mình duy trì mãi về sau.

    Sau này mình mới rút ra bài học: Đừng để sự đồ sộ của mục tiêu làm mình choáng ngợp. Thay vì nhìn vào con số 10 năm, mình học cách “bẻ nhỏ” chúng ra thành những mục tiêu tháng, mục tiêu 30 ngày. Khi mọi thứ trở nên đơn giản và dễ chạm tới hơn, mình cảm thấy tự tin hơn hẳn. Kết quả là mình đã hoàn thành được gần như tất cả những gì đã đề ra mà không còn cảm giác bị áp lực đè nặng.

    Continue reading →: 10 SUY NGHĨ KHÔNG BẰNG 1 HÀNH ĐỘNG
  • MUỐN PHÁT TRIỂN MỖI NGÀY MÀ KHÔNG STRESS, CÓ MỘT KỸ NĂNG CỰC VUI NÈ

    Đó là… SKETCHNOTE.

    Nghe thì “ngầu ngầu”, tưởng cái gì ghê gớm lắm, nhưng thực ra nó chỉ là vừa vẽ vừa ghi chú thôi à 😄.

    – Khi mình học được điều gì mới, mình ghi chú và vẽ lại bằng hình ảnh.

    – Khi mình đọc sách có ý gì đó hay, cần lưu lại, mình viết và vẽ doodle lại vài ý chính.

    – Khi mình có ý nghĩ linh tinh gì đó, mình vẽ đại một hình, không quan trọng tròn méo, miễn là nó diễn đạt được ý tưởng của mình

    Mình chẳng cần vẽ đẹp, chỉ cần thể hiện được ý tưởng là đủ, nếu thấy vui thì càng tốt.

    Nên nếu bạn muốn phát triển bản thân mà không bị cuốn vào vòng xoáy áp lực, hãy thử vẽ lại những điều bạn học được hay những ý tưởng bất chợt nghĩ ra. Thực hành mỗi ngày, dù chỉ là 5 phút, dù chẳng có năng khiếu vẽ vời gì. Vì kỹ năng này không phải dành cho người vẽ giỏi, mà dành cho người muốn sống vui và học nhẹ nhàng hơn mỗi ngày.

    Ngọc Liên

    Continue reading →: MUỐN PHÁT TRIỂN MỖI NGÀY MÀ KHÔNG STRESS, CÓ MỘT KỸ NĂNG CỰC VUI NÈ
  • SÁNG TẠO KHÔNG PHẢI LÀ PHÉP MÀU

    Sáng tạo không phải là chờ cảm hứng rơi trúng đầu. Nó là kết quả của việc kiên trì, mỗi ngày cố gắng hơn một chút và không bỏ cuộc.

    Ngọc Liên

    Continue reading →: SÁNG TẠO KHÔNG PHẢI LÀ PHÉP MÀU
  • SÁNG TẠO NHƯ MỘT ĐỨA TRẺ

    Hồi nhỏ các bạn đã từng có những ý tưởng “điên rồ” chưa? Mình đoán chắc là ai cũng có, khi còn bé, mình nghĩ gì làm nấy, hồn nhiên, không sợ xấu, không sợ sai, chỉ cần thấy vui là được.

    Nhưng càng lớn mình càng ngày càng thấy “mắc kẹt” giữa các ý tưởng, mỗi lần làm gì đều lo lắng đủ kiểu: cái này như vậy có đúng không? có hợp lý không? lỡ người ta cười thì sao?… Do đó mình càng ngày càng thu hẹp lại, cuối cùng chẳng dám làm gì.

    Gần đây mình đã thay đổi, mình đã dám mơ, dám thử, dám sai mà không bận tâm đến sự phán xét của người khác.

    Mình thích vẽ, bây giờ mình đã dám vẽ như một đứa trẻ: cứ thấy vui là được không cần lý do, vẽ ngu một chút cũng được miễn là có vẽ,…

    Những lúc thấy mình cạn ý tưởng, mình cũng chẳng cần cố gồng thành người lớn nữa, mình gọi đứa trẻ trong mình ra chơi lần nữa, tự nhiên thấy vui và có thêm nhiều ý tưởng.

    Sáng tạo không cần hoàn hảo, mình cho phép bản thân mình được sai, được vui, và thế giới bỗng trở thành một sân chơi đầy màu sắc. Với Ipad và Procreate, mình như đại bàng mọc thêm cánh, tha hồ bay lượn, đến khi nào… gãy cánh thì thôi 🤣🤣🤣.

    Ngọc Liên.

    Continue reading →: SÁNG TẠO NHƯ MỘT ĐỨA TRẺ
  • SÁNG TẠO KHÔNG GIỚI HẠN VỚI PROCREATE

    Trước đây, mỗi lần mình lướt thấy hình kiểu như vậy mình thích lắm nhưng không biết làm thế nào, vì khi vẽ trực tiếp trên hình thì mình không tự tin, mà vẽ bút chì, tẩy rồi đồ lại thì còn gì là hình nữa. Mãi đến khi có Ipad và app Procreate, mình mới vẽ thử xem thế nào. Thật ra mình vẽ cũng chưa đẹp, nét vẽ cũng chưa dứt khoát, nhưng nhờ có công nghệ hỗ trợ cho nét vẽ mượt hơn. Nếu có vẽ sai cả vài chục lần cũng chẳng sao, chỉ cần undo hoặc xóa layer vẽ là xong. Kết quả nhìn cũng khá cute.

    Với Procreate mình không cần là họa sĩ chuyên nghiệp để bắt đầu, chỉ cần một chiếc iPad, một chút tò mò và một tâm hồn trẻ thơ là mình có thể thực hiện được ước mơ, vẽ mọi ý tưởng mà mình bất chợt nghĩ ra.

    Còn chuyện vẽ đẹp thì cứ từ từ rồi sẽ đẹp thôi, quan trọng là mình vui, mình dám thử, dám “vẽ đại” những điều mình tưởng tượng, biết đâu trong số những hình vẽ chơi chơi, lại ra đời một “kiệt tác” thì sao 😄

    Ngọc Liên

    Continue reading →: SÁNG TẠO KHÔNG GIỚI HẠN VỚI PROCREATE
  • FOREVER SKILLS

    VÌ SAO CHÚNG TA NGHĨ: MÌNH KHÔNG SÁNG TẠO?

    Mình từng nghĩ rằng những người sáng tạo là những thiên tài bẩm sinh, kiểu như khi sinh ra đã mang trong mình khả năng đặc biệt ấy. Giờ mình mới biết, sức sáng tạo không phải là món quà trời ban, mà thực chất đó là khả năng chúng ta tư duy, tìm tòi và giải quyết vấn đề theo những cách hoàn toàn mới, và sự sáng tạo hoàn toàn có thể được rèn luyện được thông qua việc chủ động thu thập thông tin để tìm ra lời giải cho những vấn đề mình gặp phải.

    Mình cũng đã từng tự hỏi, sao mình đã cố gắng thu thập rất nhiều thông tin mà vẫn thấy bản thân chẳng thể sáng tạo được chút nào. Hóa ra, mọi thông tin mình tiếp nhận chỉ như những cơn gió thoảng qua, chẳng đọng lại chút gì trong tâm trí. Vậy nên, dù mình học nhiều, đọc nhiều nhưng khả năng sáng tạo vẫn cứ mãi “dậm chân tại chỗ”.

    Giờ đây, mình đã thay đổi cách học và đọc. Mình không còn chạy theo số lượng nữa, mà chú trọng hơn vào chất lượng của thông tin mình tiếp nhận. Nhờ có phương pháp ghi chú bằng sketchnote, mình đã có thể thu thập và ghi nhớ thông tin một cách hiệu quả hơn, để có thêm ý tưởng cho sự sáng tạo. Dù hiện tại, khả năng sáng tạo của mình vẫn chưa thực sự bùng nổ, nhưng ít nhất mình đã biết cách để nâng cao năng lực sáng tạo.

    Thay vì ngồi đó chờ đợi một phép màu hay một ý tưởng lóe sáng bất chợt, mình chọn cách học hỏi và rèn luyện mỗi ngày. Bởi vì sự sáng tạo không phải là bẩm sinh mà có, mà là một hành trình dài của sự khám phá và nỗ lực không ngừng nghỉ.

    Ngọc Liên

    Nay thay đổi phong cách, màu mè chút cho vui

    Continue reading →: FOREVER SKILLS
  • VẼ MINH HỌA DOODLE – DỄ HAY KHÓ?

    Với họa sĩ chuyên nghiệp hay những người từng học vẽ bài bản, việc vẽ minh họa có lẽ chẳng có gì gọi là khó.

    Nhưng với mình, một người chưa từng học vẽ, lại không có thời gian để đi học một khóa bài bản, thì chuyện cầm bút vẽ ra một hình gì đó từng là cả một vấn đề.

    Mình bắt đầu tự học, đơn giản vì mình cần những hình ảnh để diễn đạt ý tưởng, không phải tranh nghệ thuật gì cao siêu, chỉ là vài hình minh họa đơn giản thôi.

    Nhiều lúc tìm mãi không ra ảnh phù hợp, AI tạo thì cũng không đúng ý,… nên mình đành tự vẽ.

    Sau một thời gian loay hoay mình đã tìm được cách

    – Mình hoàn toàn có thể “sao chép thông minh”, tức là nhìn hình người khác vẽ, rồi biến tấu lại theo phong cách và nội dung mình muốn.

    – Dần dần, mình quen tay, biết cách vẽ lại sao cho đơn giản, dễ hiểu mà vẫn mang nét riêng.

    Hóa ra, vẽ doodle không hề khó như mình tưởng. Quan trọng là biết mình cần gì, và chịu khó bắt đầu từng nét một.

    Ngọc Liên

    Continue reading →: VẼ MINH HỌA DOODLE – DỄ HAY KHÓ?
  • TẠI NÓ HAY TẠI MÌNH?

    Khi thấy AI phát triển quá, mình từng nghĩ chỉ cần đưa ý tưởng cho nó, nó sẽ tạo hình ảnh theo đúng ý mình, nhưng thực tế thì những hình ảnh với yêu cầu đơn giản thì AI làm rất tốt, những ý tưởng phức tạp quá nó làm sai tè le, mặc dù mình đã train nó thời gian khá dài. Cuối cùng nó học kém hay tại mình dạy như dở quá nhỉ 🤣.

    Thôi thì ta về ta tắm ao ta, tự mình làm thủ công cho nhanh

    Ngọc Liên

    Continue reading →: TẠI NÓ HAY TẠI MÌNH?
  • PROCREATE – “CUỐN SỔ TAY THẦN KỲ” CHO NHỮNG AI THÍCH SÁNG TẠO

    Mình không phải là người thích chạy theo công nghệ, nhưng mình là người hay đi đây đi đó. Bao nhiêu năm mình thích vẽ (mình vẽ không đẹp, nhưng cứ thích vẽ linh tinh), mà mỗi lần đi phải mang theo giấy, bút, màu, gôm,…nghĩ tới cảnh sắp xếp đồ đạc là mình lại thôi, khỏi vẽ nữa cho khỏe.

    Khoảng ba năm trước, mình mua iPad cho con học vẽ, trước đó mình đã mua bảng vẽ cho con nhưng bảng vẽ rất khó vẽ (chắc là chỉ thích hợp cho người chuyên nghiệp), sau mình thấy ipad vẽ tiện hơn bảng vẽ nên mình mua thêm ipad cho con. Vì không tìm được khóa học tiếng Việt phù hợp, mình đăng ký học một khóa nước ngoài bằng tiếng Anh để học trước rồi dạy lại cho con. Dạy con chưa xong thì mẹ còn nghiện hơn cả con 🤣. Sau thời gian dài mượn máy của con vẽ, những lúc con dùng máy thì mình lại vẽ bằng máy tính bảng của mình, năm ngoái mình quyết định chơi lớn, sắm thêm 1 ipad, để dùng cho khỏe, khỏi mượn.

    Vậy Procreate là gì?

    Procreate là một ứng dụng vẽ kỹ thuật số nổi tiếng dành riêng cho iPad.

    Nó như một “cuốn sổ tay vô tận”, vẽ bao nhiêu cũng không hết giấy, muốn xóa thì xóa, undo thoải mái, màu sắc phong phú, bút cọ đủ kiểu. Mình dùng Procreate để vẽ ý tưởng, vẽ giải trí, ghi chú sáng tạo, minh họa cho bài viết,…

    Tất nhiên, công cụ nào cũng có ưu và nhược điểm riêng. Nhưng với mình, iPad + Procreate hiện tại đúng là “chân ái”. Mỗi lần đi đâu, chỉ cần một chiếc iPad là đủ: gọn nhẹ, tiện lợi, vừa làm việc được, vừa học được, lại vừa vẽ tẹt ga!

    Nếu bạn cũng thích vẽ, thích sáng tạo mà ngại cồng kềnh mà đang có sẵn ipad thì thử một lần làm bạn với Procreate nhé. Biết đâu bạn cũng sẽ “nghiện” giống mình đấy 😄.

    Ngọc Liên.

    Hình mình vẽ (trái), và hình mình nhờ AI chuyển sang 3D (phải), kể ra công nghệ cũng có nhiều cái hay nếu mình biết tận dụng.

    Continue reading →: PROCREATE – “CUỐN SỔ TAY THẦN KỲ” CHO NHỮNG AI THÍCH SÁNG TẠO
  • Có một nơi mang tên NHÀ NGOẠI “RÌ SỌT”

    Đó là “khu nghỉ dưỡng miễn phí” của gia đình mỗi dịp lễ, Tết và suốt mùa hè.

    Nhà ngoại không có gì nhiều ngoài… trái cây! Nào là bơ, mít, sầu riêng, măng cụt, chôm chôm, bưởi, xoài, cóc, đu đủ, thanh long,… Không phải lúc nào cũng có đủ và chín cùng lúc, nhưng lúc nào cũng có cái để ăn lai rai.

    Nhớ hồi còn bé, mùa hè là dành để… leo cây. Khi thì leo cây lòng mứt, sầu đâu,… để tìm tổ chim, tổ sóc. Khi thì cây ổi, khi thì cây chôm chôm, vừa chơi vừa ăn cho đến no. Hôm nào bị la thì mới chịu xuống ăn cơm, còn không thì cứ trái cây mà sống qua ngày. Giờ thì vẫn ăn trái cậy trừ cơm, chỉ khác ở chỗ không ai la mắng nữa thôi.

    Nhà ngoại còn là nơi mỗi sáng thức dậy đều nghe tiếng chim hót líu lo, ve kêu râm ran suốt hè. Tối đến thì dế, cú mèo, rồi tắc kè… tạo nên một bản hòa âm sống động quanh mình mỗi ngày. Nghe mãi mà chẳng bao giờ chán.

    “Nhà ngoại, nơi bình yên, dẫu có đi đâu, mình vẫn luôn muốn quay về.”

    Mỗi năm chỉ mong đến ngày hè
    Mùa hè không chỉ có tiếng ve
    Tiếng chim ríu rít vang lảnh lót
    Tiếng dế ngân nga suốt đêm hè

    Mùa hè còn có nhiều trái cây
    Bơ sầu chôm chôm đủ quanh đây
    Xoài cóc măng cụt còn cả mít
    Quanh năm vẫn luôn thấy đủ đầy

    Nhà ngoại con cháu đều say mê
    Một nơi yên ả giữa vùng quê
    Ăn no, ngủ kĩ, chơi thỏa thích
    Dù có đi đâu cũng muốn về

    Ngọc Liên

    Continue reading →: Có một nơi mang tên NHÀ NGOẠI “RÌ SỌT”
  • TƯ DUY NGƯỢC

    SỰ KỲ VỌNG

    Trong sách có đoạn viết về sự kỳ vọng. Mình cũng từng lớn lên trong rất nhiều kỳ vọng. So với mặt bằng chung thì mình không phải là người quá giỏi giang, nhưng trong cái “ao làng” của mình – nơi mà tư tưởng vẫn còn khá phong kiến, nhất là chuyện con gái học cao – thì mình lại được xem là kiểu “con nhà người ta”.

    Đôi lúc, mình cũng muốn nổi loạn, chỉ muốn làm những điều mình thích. Nhưng rồi lại sợ ba má buồn, sợ hàng xóm dị nghị, sợ mất hình tượng,…

    Khi đi làm, có nhiều việc mình thật sự không muốn làm, nhưng vì cả nể, vì sợ mất lòng người khác, nên mình không đủ can đảm để từ chối.

    Bây giờ, mình vẫn chưa phải là người “nổi loạn”, nhưng mình đã bắt đầu dám sống cho bản thân hơn. Mình dám học hỏi, dám phát triển theo cách của riêng mình, mà không còn sợ ánh nhìn hay sự phán xét của người khác như trước nữa.

    Mình thích câu chuyện “Đắc đạo” trong sách nên viết ra đây để tự nhắc nhở bản thân, làm việc gì thì chú tâm vào việc đó, đừng nghĩ đến việc khác.

    ĐẮC ĐẠO

    Xưa có một lão hòa thượng sống trong ngôi chùa cổ trên núi cao. Một ngày kia có vị hành giả ghé thăm chùa. Hành giả biết lão hòa thượng đã tu hành đắc Đạo, bèn hỏi ông rằng: “Trước khi đắc Đạo, ngài đã làm những gì?”

    Lão hòa thượng trả lời: “Ta chẻ củi, gánh nước, nấu cơm.”

    Hành giả hỏi: “Vậy sau khi đắc Đạo thì sao?”

    Lão hòa thượng nói: “Ta vẫn chẻ củi, gánh nước, nấu cơm.”

    Hành giả lại hỏi: “Vậy cái gì gọi là đắc Đạo?”

    Lão hòa thượng ôn tồn trả lời: “Trước khi đắc Đạo, lúc chẻ củi thì nghĩ về gánh nước, lúc gánh nước lại nghĩ về nấu cơm, nấu cơm rồi lại lo ngày mai đi chẻ củi gánh nước. Sau khi đắc Đạo, chẻ củi thì là chẻ củi, gánh nước thì là gánh nước, nấu cơm thì là nấu cơm.”

    LÀM SAO ĐỂ SUY NGHĨ TÍCH CỰC GIỮA THẾ GIỚI ẢO ĐẦY THỊ PHI

    Mình không thích sự tiêu cực, dù thỉnh thoảng… bản thân mình cũng không tránh khỏi những lúc chán nản, bi quan. Nhưng mình chọn không chia sẻ những điều tiêu cực lên mạng xã hội. Thay vào đó, mình chỉ đăng những điều tích cực, chuyện vui, kỷ niệm đẹp. Để rồi mỗi khi Facebook nhắc lại “ngày này năm xưa”, mình có thể mỉm cười vì toàn thấy chuyện vui, vậy là tự nhiên thấy yêu đời hẳn.

    Bạn bè nào thường xuyên đăng tin tiêu cực, mình chọn hủy kết bạn. Nếu là người thân thì mình ẩn bài viết. Ai để lại bình luận tiêu cực dưới bài mình, mình xóa ngay. Lặp lại thêm lần nữa thì mình chặn luôn cho khỏe.

    Có thể sẽ có người nói cách xử lý của mình thấy “tiêu cực quá”. Nhưng mình không quan tâm. Mỗi người đều có quyền chọn môi trường tinh thần lành mạnh cho riêng mình. Miễn là mình thấy bình vui là được 😄.

    NGHỆ THUẬT TẬP TRUNG

    Mình hay bị tình trạng đang làm việc này, nghĩ ra một ý nào đó lại chuyển luôn sang ý tưởng mới mà quên mất việc mình đang làm, giờ mỗi lần có ý tưởng mới mình sẽ note lại, rồi tiếp tục làm chứ không làm lan man nữa.

    Continue reading →: TƯ DUY NGƯỢC
  • ĐỂ HIỆU QUẢ TRONG CÔNG VIỆC

    Chương 1: XÁC ĐỊNH MỤC TIÊU

    Hãy học cách xác định mục tiêu mà bạn thật sự mong muốn đồng thời nuôi dưỡng một khát vọng cháy bỏng để đạt được mục tiêu đó.

    Napoleon Hill
    • Xác định những nhiệm vụ cần thực hiện
    • Viết ra giấy mọi suy nghĩ: việc này giúp biến các ý tưởng, kế hoạch mơ hồ thành thứ có thể nhìn thấy và chạm tay vào được.
    • Ấn định thời hạn hoàn thành
    • Liệt kê tất cả phương án, sắp xếp dựa theo mức độ ưu tiên.
    • Biến các phương án khả thi thành hành động
    • Hành động: bí quyết gặt hái mọi thành công
    • Mỗi ngày hoàn tất một phần nhiệm vụ

    Lợi ích của việc VIẾT MỤC TIÊU RA GIẤY

    Những mục tiêu được phác thảo ra giấy sẽ tác động tích cực đến tư duy của bạn, chúng tạo động lực và thúc đẩy tinh thần làm việc, khơi dậy tư duy sáng tạo, gợi mở năng lực tiềm tàng giúp bạn vượt qua rào cản của căn bệnh trì trệ. Càng dành nhiều thời gian cân nhắc mục tiêu, nghị lực và khao khát hoàn thành mục tiêu càng được củng cố

    Chương 2: LẬP KẾ HOẠCH LÀM VIỆC

    Chương 3: VẬN DỤNG QUY TẮC 80/20

    Chương 4: TIÊN LIỆU KẾT QUẢ CUỐI CÙNG

    Chương 5: XỬ LÝ HIỆU QUẢ NHỮNG CÔNG VIỆC CÓ GIÁ TRỊ THẤP

    Chương 6: XÁC ĐỊNH MỨC ĐỘ ƯU TIÊN

    Chương 9: CHUẨN BỊ SẴN SÀNG TRƯỚC KHI THỰC HIỆN

    Chương 10: THỰC HIỆN CÔNG VIỆC THEO TỪNG BƯỚC

    Continue reading →: ĐỂ HIỆU QUẢ TRONG CÔNG VIỆC
  • ,
    VẼ MÃI MÙA XUÂN
    VẼ MÃI MÙA XUÂN

    Tháng tư đã đến rồi ư?
    Ngỡ như là Tết mới vừa hôm qua
    Tôi mải vẽ lá vẽ hoa
    Ngẩng mặt đã thấy xuân qua hè về

    Ngọc Liên

    Continue reading →: VẼ MÃI MÙA XUÂN