


Tết này lại nhớ đến Tết xưa
Rộn ràng pháo nổ đêm giao thừa
Chó nhà sợ hãi co chân chạy ![]()
Kỷ niệm xưa thương mấy cho vừa
Những ngày giáp Tết thật là vui
Giữa nhà khoe sắc chậu hoa tươi
Người lau người quét, tay bận rộn
Tiếng cười rộn rã khắp mọi nơi.
Nhà nhà rửa lá chuối, lá dong
Ngày lo gói bánh, tối ngồi trông.
Lửa đỏ bập bùng, hương tỏa ngát
Bánh tét lừng thơm ấm cả lòng.
“Xuân đã về xuân vẫn mơ màng”
Nhà nhà mở nhạc Tết rộn vang
Trẻ em đua nhau khoe áo mới
Người người vui chúc Tết rộn ràng.
Vài chục cái Tết đã trôi qua
Mới gần 50 chứ chưa già
Vẫn vui rộn ràng khi Tết đến
Vẫn mong đừng lớn để nhận quà
Tết này chúc anh chị em ta
Bà con cô bác ở gần xa
Xuân sang Tết đến thêm may mắn
Hạnh phúc đong đầy rộn tiếng ca.
Ngọc Liên.


Mấy năm nay mình nhận ra: Tết đơn giản mới là Tết vui
TRANG TRÍ NHÀ CỬA
Trước đây mình hay mua các loại hoa giả, giấy dán màu sắc trang trí nhà cho có “không khí Tết”, nhưng mấy năm gần đây mình đã bỏ hẳn, nhà mình chỉ có mua vài chậu hoa thật như cúc, hướng dương để chưng, vừa tươi tắn, vừa thân thiện môi trường. Sau Tết thì những chậu cây này có thể tái sử dụng được, như vậy cũng giảm được kha khá rác thải.
MUA SẮM QUẦN ÁO
Mấy năm nay nhà mình cũng không còn kiểu đi mua sắm quần áo Tết, mà sắm theo nhu cầu, lúc nào cần thì sắm. Nhờ vậy, vừa tránh được cảnh chen chúc ở siêu thị, vừa đỡ tốn tiền vào mấy món “mua vội, mặc sai.”. Mình cũng đang chuyển dần sang sống tối giản nên cũng không mua sắm nhiều
MUA THỰC PHẨM
Trước đây, cứ gần Tết là mình thành “master chef” chính hiệu: làm bánh, làm mứt, đủ các món cầu kỳ. Mình mê làm bánh lắm, nhưng lại có một vấn đề… bánh ngon quá, Tết xong thì cân nặng thì tăng vèo vèo. Thế là mấy năm nay, mình quyết định nghỉ chơi với bánh trái.
Các loại thực phẩm tươi sống khác mình cũng không mua nhiều, chỉ mua đủ ăn trong 2 ngày, vừa không lãng phí, vừa không phải chạy vội đi gom đồ.
LAU DỌN NHÀ CỬA
Nhà cửa lau dọn quanh năm, nên có dịp Tết thì mình cũng không đặt nặng việc lau dọn, lúc nào thuê được thì mình thuê, không thuê được thì mình cũng chỉ lau dọn như thường ngày, nếu có lỡ dơ một chút thì cũng kệ, tết là để vui, không phải để hành xác
Nhìn chung thì bây giờ tết đối với mình rất nhẹ nhàng, đi chơi là chủ yếu, mua sắm dọn dẹp là phụ. Do đó, mình thấy Tết càng ngày càng vui chứ không còn là gánh nặng nữa
Ngọc Liên

Nguồn: https://www.scielo.br/j/cta/a/3XzHBrYQWWxq65gNdJhpncT/
Probiotics giúp điều chỉnh béo phì thông qua các cơ chế:


Nguồn: https://pmc.ncbi.nlm.nih.gov/articles/PMC10470842/

Nguồn: The Present Writer
https://youtu.be/bf2cw7HgaCU?si=fVGpRixi4UlMvSqy
TƯ DUY
3 NGUYÊN TẮC VÀNG
6 PHƯƠNG PHÁP QUẢN LÝ THỜI GIAN
Ngọc Liên


Mỗi ngày tiết kiệm một giờ ư? Nghe có vẻ hoang đường nhỉ, ngày nào mình cũng bận sấp mặt, thở còn chẳng kịp, nói gì tiết kiệm hẳn một giờ. Trước đây mình cũng nghĩ thế, nhưng sau một thời gian thử nghiệm, theo những gì học được, mỗi ngày có thêm một giờ là hoàn toàn có thể. Mình vẫn có thời gian đọc sách, viết bài đều đặn cho blog cá nhân.
Thật ra mình cũng không làm gì cao siêu cả. Mình bắt đầu bằng mấy thứ nhỏ nhặt, ví dụ như: “thanh toán tự động” cho các hoá đơn định kỳ. Thay vì mỗi tháng tự hỏi “Ủa đã đóng tiền điện chưa ta? Tiền nước đóng ngày mấy nhỉ?” rồi mất thời gian đi tra lại, giờ mình đẩy hết cho ngân hàng lo! Tháng nào cũng yên tâm, chẳng phải nhớ nhớ quên quên nữa.
Lên danh sách các thứ cần mua, mỗi lần nhớ ra thứ gì cần mua, mình mở điện thoại ra và note lại ngay. Thế là khi đi mua, chỉ việc bám sát danh sách mà mua nhanh, không lạc vào mấy khu đồ ăn vặt hay linh tinh nữa, điều này tiết kiệm được khối thời gian đấy!
Mỗi việc nhỏ tiết kiệm vài phút thôi, nhưng gộp lại trong ngày, mình đã “có thêm” cả giờ đồng hồ! Không cần làm gì quá khó hay thay đổi lối sống lớn lao cả, chỉ cần chút linh hoạt và tổ chức hơn, bạn sẽ thấy mình cũng “phù phép” được thêm một giờ mỗi ngày.
Nên nếu mình làm được, thì bạn cũng hoàn toàn có thể!
Ngọc Liên


Nguồn: web5ngay
https://youtu.be/xHQOfaPXrcQ?si=RhWiWAwikPua_wzb
Thiếu kỉ luật bản thân:
– Gây ra sức ì → không làm được chuyện gì lâu dài
– Tự thất vọng → mất tự tin
5 KINH NGHIỆM GIÚP TĂNG KỶ LUẬT BẢN THÂN
Tham khảo thêm bài Bí quyết muốn gì được đó và Cách chữa bệnh bỏ cuộc

Có ai giống mình không, mỗi lần gặp phải vấn đề gì đó không như ý, câu đầu tiên hiện lên trong đầu là “Tại sao lại thế này?”. Và rồi, mình nghĩ ra cả tá lý do để biện minh cho sự sai sót, từ thời tiết, hoàn cảnh cho đến… số phận.
Nhưng rồi, một ngày đẹp trời, mình tình cờ đọc cuốn “Nghĩ khác” của Michael Heppel và phát hiện ra một bí quyết đơn giản mà siêu hiệu quả: thay vì cứ hỏi “Tại sao?”, sao không thử đổi thành “Bằng cách nào?”. Ví dụ nhé, thay vì tự vấn “Tại sao tôi lại không có thời gian?”, hãy thử hỏi “Bằng cách nào tôi có thể tìm được thêm thời gian?”. Chưa chắc câu trả lời sẽ xuất hiện ngay, nhưng việc đặt đúng câu hỏi sẽ dẫn mình đến những giải pháp sáng tạo và thực tế hơn.
Mình nhận ra rằng, suy nghĩ tích cực có thể rất tuyệt, nhưng đôi khi chỉ suy nghĩ thôi chưa đủ đâu. Cái chính là phải hành động. Vậy nên, bí quyết không nằm ở chỗ mình hiểu biết bao nhiêu, mà ở chỗ mình có thực hiện những điều mình biết hay không.
Thay vì cứ mãi giải quyết vấn đề theo cách quen thuộc, sao không thử “nghĩ khác” đi nhỉ? Biết đâu bạn lại tìm ra một cách làm mới mẻ, thú vị và hiệu quả hơn! Hãy cùng mình khám phá sức mạnh của việc “nghĩ khác” nhé!
Ngọc Liên


Đọc sách cộng hưởng – Trải nghiệm đọc sách khác biệt và thú vị
Nếu bạn cũng như mình, từng nghĩ rằng đọc sách là phải đọc từ đầu đến cuối, thì cuốn sách ĐỌC SÁCH CỘNG HƯỞNG sẽ khiến bạn thay đổi hoàn toàn góc nhìn đó. Đọc sách bỗng trở nên một hành trình thú vị hơn bao giờ hết.
Một trong những câu mình tâm đắc nhất trong cuốn sách này là: “Kết thúc lúc 20 phút, tôi đã lọc được 1% thông tin tôi thực sự cần.” – Nghe có vẻ không thực tế lắm nhưng lại rất đúng. Mục tiêu của phương pháp “đọc cộng hưởng” không phải là “nuốt” hết mọi thứ tác giả viết ra, mà là tìm ra những thông tin thực sự hữu ích với mình. Đọc không cần phải chăm chăm theo từng chữ, mà là tập trung vào những điều thực sự quan trọng. Kết quả? Mình tiết kiệm được khối thời gian mà vẫn nắm bắt được những gì cần thiết.
Đặc biệt, mình còn vẽ “bản đồ cộng hưởng” bằng Canva – một kiểu sơ đồ hình ảnh giúp hệ thống hóa thông tin mình thu lượm được. Nhờ có cái bản đồ đẹp đẽ ấy mà mình chăm chỉ mở ra xem mỗi ngày, giúp kiến thức dần dần thấm vào đầu một cách tự nhiên (và cũng vì… đẹp quá không nỡ quên!
).
À, tất nhiên là mình có “tùy biến” bản đồ cho phù hợp với sở thích và phong cách của mình nữa. Đọc sách là chuyện cá nhân mà, làm gì có khuôn mẫu chung cho tất cả!
Viết một bài ngắn gọn để tổng hợp lại những gì đã đọc cũng là cách giúp mình ghi nhớ lâu và sâu hơn. Chính vì thế, mình đã lập ra blog cá nhân này, để chia sẻ những trải nghiệm đọc sách thú vị và giúp bản thân lưu giữ kiến thức lâu bền hơn. Mong rằng bạn sẽ tìm thấy niềm vui và cảm hứng trong mỗi cuốn sách như mình!
Ngọc Liên


Ai cũng biết việc đọc sách là vô cùng cần thiết, bởi đó là bệ phóng vững chắc để bạn có thể gặt hái thành công.
Nhưng nếu bạn rơi vào trường hợp đọc thật nhiều mà chẳng thể ghi nhớ được bao nhiêu, chứ chưa nói gì đến việc áp dụng kiến thức trong sách như mình thì sao? Khi đó, chẳng những bao công sức bạn bỏ ra để đọc sách trở thành công cốc, mà còn khiến việc đọc sách mất đi niềm vui vốn có.
Vậy làm thế nào để có thể đọc đâu nhớ đó? Liệu điều đó có phải là bất khả thi? Câu trả lời là không. Theo tác giả Zion Kabasawa, Về lý thuyết, não bạn có thể ghi nhớ tất cả thông tin chứa trong hơn 4 tỷ cuốn sách. Mãi mãi. Vấn đề là, bạn phải biết phương pháp. Và những phương pháp ấy nằm trong cuốn sách “định mệnh” này, một cuốn sách có thể thay đổi cả cuộc đời bạn.
Mình cũng mới học và áp dụng mấy “chiêu thức” của tác giả vào việc đọc sách của mình.
– Chọn sách: chọn những cuốn sách thích hợp với trình độ của mình và cần thiết cho bản thân mình.
– Trong khi đọc: mình dùng bút dạ để đánh dấu những điểm mình cho là quan trọng và cần thiết đối với mình, mình ghi lại những ý đã đánh dấu và cả những quan điểm, suy nghĩ về những điều đã đọc vào trong Notion. (Theo khoa học về thần kinh, việc đánh dấu bằng bút dạ làm hoạt hóa não, vì thao tác đọc chữ và thao tác dùng tay đánh dấu bằng bút dạ được thực hiện ở hai vùng não hoàn toàn khác nhau).
– Sau khi đọc xong, mình đọc lại những điều đã ghi chú trong Notion lần nữa, chọn ra những điểm cần nhớ và thực hành, “vẽ” lại trên Canva.
– Viết lại các bài học lần nữa và đăng lên blog cá nhân của mình.
– Những ngày sau, lúc nào có thời gian trống là mình lại xem lại lần nữa những bài trên blog. Do đã ghi lại một cách ngắn gọn và trình bày rõ ràng nên mình không cần tốn nhiều thời gian để xem lại.
– Chính những việc lặp đi lặp lại này đã giúp mình lưu giữ được thông tin tốt hơn.
– Việc “vẽ” lại nội dung trên Canva và viết bài đăng trên blog cá nhân là một việc rất vui, mình lại là người ham vui, nên lại muốn đọc thêm để viết bài nữa. Nhờ đó, động lực đọc sách cũng được tăng thêm, và mình lại đọc được nhiều sách hơn.
Tóm lại, “Đọc Nhiều Nhớ Được Bao Nhiêu” không chỉ là một cuốn sách về kỹ thuật đọc sách mà còn là một nguồn cảm hứng để mình khám phá thế giới tri thức. Chính việc áp dụng những bài học từ cuốn sách này đã biến việc đọc sách trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của mình.
Ngọc Liên


“Mỗi Ngày Đều Là Giáng Sinh” là một tác phẩm rất ý nghĩa và đã chạm đến trái tim của nhiều độc giả. Với ngôn ngữ trong sáng, dễ hiểu, cuốn sách này phù hợp với nhiều đối tượng độc giả, đặc biệt là các bạn trẻ.
Cuốn sách kể về một cô bé tuổi teen đang đối mặt với những biến cố lớn trong cuộc sống: gia đình tan vỡ, bạn bè xa cách,… Tuy nhiên, thông qua câu chuyện của Kyung, tác giả đã truyền tải thông điệp về tình yêu thương, sự tha thứ và hy vọng. Những tình tiết trong truyện rất đời thường, gần gũi với cuộc sống của mỗi người, giúp độc giả dễ dàng đồng cảm.
Qua những trải nghiệm của Kyung, độc giả có thể thấy được quá trình trưởng thành của một cô bé. Từ một người luôn tìm cách trốn tránh vấn đề, Kyung đã dần học cách đối mặt với khó khăn, trân trọng những gì mình đang có và tìm thấy niềm vui trong cuộc sống.
Cuộc sống không phải lúc nào cũng màu hồng, chúng ta sẽ phải đối mặt với những khó khăn, thất bại và mất mát. Điều quan trọng là chúng ta phải học cách chấp nhận và vượt qua những khó khăn đó.
Nếu bạn đang cảm thấy lạc lõng, cô đơn hoặc đang trải qua những khó khăn trong cuộc sống, thì “Mỗi Ngày Đều Là Giáng Sinh” sẽ là một người bạn đồng hành tuyệt vời. Cuốn sách sẽ giúp bạn tìm thấy niềm hy vọng và động lực để vượt qua mọi khó khăn.
Ngọc Liên.


Đây là cuốn sách nhỏ gọn, nội dung không nhiều nhưng đối với mình rất đáng để đọc. Có thể bạn cho rằng những ý như tác giả nói cũng bình thường, nhưng chính sự bình thường đó thường bị bỏ qua. Đến khi người khác phát biểu thì mình lại thấy: “Ôi điều đó đơn giản thế sao mình không nghĩ ra?”.
Đừng cầu toàn, hãy làm việc theo kiểu nghiệp dư, thường những người nghiệp dư ít sợ mắc sai lầm, có thể tự do chia sẻ kiến thức của mình mà không ngại nó chưa được hoàn hảo. Trước đây, mỗi lần muốn viết bài gì để đăng công khai mình rất ngại, mình sợ mình viết không hay, sợ kiến thức của mình dễ quá,… Bây giờ mình lập trang này chỉ để tạo thói quen đọc và viết, mình thích gì thì viết nấy thôi. Mình cũng không phải nhà văn hay nhà báo hay những cây viết chuyên nghiệp, do đó mình không sợ người khác nhận xét mình viết hay hay dở. Nếu mọi người khen hay thì tốt, chê dở thì cũng bình thường vì mình mới tập viết mà.
Thành công sau một đêm chỉ có trong cổ tích. Để người khác tìm thấy được mình thì mình phải nằm trong vùng tìm kiếm được. Mình phải chia sẻ về những gì mình yêu thích đều đặn mỗi ngày, mình hy vọng sau thời gian chia sẻ bền bỉ, những người cùng chung sở thích sẽ tìm đến mình.
Đôi khi mình thấy mình quá tham vọng khi muốn làm quá nhiều thứ. Nhưng tác giả lại khuyên: “Cứ việc tham vọng. Hãy làm cho cuộc sống của mình bận rộn. Nghĩ lớn hơn. Mở rộng phạm vi người theo dõi ra. Đừng tự gây khó dễ cho mình bằng những lý lẽ như “phải là chính mình”. Hãy thử những thứ mới. Nếu cơ hội đến và cho phép bạn làm những việc mà bạn vẫn muốn làm, hãy nói “CÓ”. Nếu một cơ hội đến và đem lại cho bạn nhiều tiền hơn, nhưng lại không phải những việc bạn muốn làm, hãy từ chối”. Ôi, tác giả như đi guốc trong bụng mình, thôi mình đi thực hiện tham vọng của mình tiếp đây.
Nói gì thì nói, đây là cuốn sách hay, rất đáng để đọc và nghiền ngẫm.
Ngọc Liên


Mới nghe qua tựa đề tự nhiên thấy shock ngang, đã “đánh cắp” rồi lại còn nghệ thuật ư? Tuy nhiên khi đọc nội dung rồi mới hiểu lý do, “đánh cắp” ở đây không phải là đạo nhái, mà là học hỏi, tham khảo từ các nguồn cảm hứng khác nhau, rồi tạo ra tác phẩm mang dấu ấn cá nhân của mình từ những ý tưởng đã “đánh cắp”
Để tạo ra được những tác phẩm có dấu ấn cá nhân, chúng ta phải sưu tầm đầu vào chất lượng, sưu tầm không phải là tích trữ, chúng ta chỉ thu thập những gì mình thật sự yêu thích. Mỗi khi thấy thứ gì đó đáng “đánh cắp”, hãy cho nó vào bộ sưu tập. Mỗi khi cân chút cảm hứng, chỉ cần mở bộ sưu tập ra là thấy cả một thế giới sáng tạo.
Việc ghi chép bằng tay, phác thảo ý tưởng trên giấy giúp chúng ta tăng cường khả năng sáng tạo. Đôi khi việc đơn giản như ghi lại ý tưởng ngẫu nhiên cũng có thể dẫn đến những ý tưởng độc đáo và có giá trị. ⇒ Phần này mình cần phải học hỏi, bình thường mình đi ra ngoài rất ngại mang theo giấy bút, chủ yếu mình note trên điện thoại, có lẽ đã đến lúc thay đổi.
Sáng tạo là một hành trình lâu dài, không phải sự bùng nổ ngắn hạn. Việc duy trì thói quen làm việc hàng ngày sẽ giúp chúng ta liên tục tiến bộ và nuôi dưỡng năng lượng sáng tạo.
Cuốn sách có lối viết rất gần gũi, dễ hiểu và dễ áp dụng, thích hợp cho mọi đối tượng muốn tìm kiếm cảm hứng sáng tạo, ai cũng có thể tìm thấy điều gì đó hữu ích để làm phong phú thêm hành trình của mình.
Ngọc Liên.


Nguồn: Open Mindset
https://youtu.be/5Z4ORcdRGKY?si=RrFcDTsOv-bwhiS2
Cuốn sách “Output” của Zion Kabasawa không có trên kệ sách của mình, nhưng mình nghe qua video trên YouTube và cảm thấy có nhiều điều hay nên phải ghi lại để nhớ.
“Output là công cụ mạnh mẽ giúp biến đổi những thông tin mà chúng ta tiếp nhận từ sách vở, bài giảng hay video thành những hành động cụ thể. Thông qua đó, kiến thức không chỉ được lưu giữ lâu hơn mà còn được ứng dụng một cách hiệu quả vào cuộc sống”. Trước đây, khi chỉ đọc sách mà không ghi lại, mình nhận ra phần lớn những gì đọc được sẽ trôi tuột đi. Khi bắt đầu ghi chép, tuy không nhớ được hết, nhưng mình vẫn nắm bắt được một phần. Và kỳ diệu hơn, những kiến thức được đưa vào thực tế thì lại trở thành một phần của chính mình, nhớ rất lâu và rất sâu.
“Viết lách và ghi chép không chỉ đơn thuần là ghi lại thông tin, mà còn là cách để củng cố trí nhớ, phát triển tư duy, và kiểm chứng những gì đã được học”. Đây cũng chính là lý do mình tạo ra trang facebook “Đọc sách cùng Liên”. Nếu chỉ ghi vào vở thì có hôm ghi, hôm không. Nhưng khi đã đăng công khai và cam kết đọc đều đặn, việc đọc và viết của mình trở nên kỷ luật hơn, hiệu quả hơn, và mình cảm thấy có động lực rõ ràng.
Trong sách, tác giả nhấn mạnh:
“Một trong những phương pháp output mạnh mẽ nhất chính là giảng dạy. Khi bạn giảng dạy, không chỉ là chia sẻ kiến thức, mà còn giúp bạn hiểu sâu hơn. Bởi lẽ, để giải thích điều gì đó cho người khác, bạn phải tổ chức lại kiến thức một cách rõ ràng và logic.”
Thật sự đúng như vậy! Mình nhớ lại khi còn dạy về dinh dưỡng. Mặc dù đã tìm hiểu lĩnh vực này gần 5 năm, nhưng trước khi dạy, mình vẫn phải củng cố kiến thức qua việc đọc thêm tài liệu. Trong quá trình giảng lại, mình không chỉ nhớ lâu hơn mà còn hiểu một cách cặn kẽ, chi tiết hơn những gì mình từng học qua.
Dù chỉ tiếp cận qua YouTube, nội dung đã được tóm gọn, mình vẫn thấy cuốn sách này rất dễ hiểu và ứng dụng. Có thể nói, việc ghi chép và giảng dạy không chỉ là công cụ học tập mà còn là hành trình tự nâng cấp bản thân qua từng trang sách.
Ngọc Liên.
