Hôm nay đọc được một đoạn trên Web5ngay, thấy hay quá nên viết luôn.
“Không nên xây dựng hình tượng về người bạn yêu quý (hay ganh tị) thông qua mạng xã hội, vì bạn sẽ trầm cảm mất, nếu so sánh bản thân mình với họ.
Sự so sánh này là bất công cho bạn. Bạn lấy cuộc sống thực tế của mình để so sánh với highlight của người ta, và dĩ nhiên bạn sẽ thấy mình thua kém, nhỏ bé. Nhiều khi nó mang lại tổn thương sâu sắc.”*l
“Không nên xây dựng hình tượng về người bạn yêu quý (hay ganh tị) thông qua mạng xã hội, vì bạn sẽ trầm cảm mất, nếu so sánh bản thân mình với họ.
Sự so sánh này là bất công cho bạn. Bạn lấy cuộc sống thực tế của mình để so sánh với highlight của người ta, và dĩ nhiên bạn sẽ thấy mình thua kém, nhỏ bé. Nhiều khi nó mang lại tổn thương sâu sắc.”*l
Nghĩ lại, ông bà mình nói “tốt khoe, xấu che” đúng là không sai. Mình cũng thế thôi, cái gì vui, cái gì tốt thì mới đăng lên, còn chuyện không vui, tiêu cực thì… ngu gì mà khoe? ![]()
![]()
![]()
Ai biết mình lâu chắc để ý là mình ít khi đăng mấy chuyện buồn hay tiêu cực lên mạng. Không phải vì lúc nào mình cũng lạc quan hay hoàn hảo đâu. Chẳng qua là mình sợ… cái chế độ “kỷ niệm ngày này năm xưa” của mạng xã hội. Đăng chuyện buồn lên, rồi mỗi năm nó nhắc lại, kiểu gì tâm trạng mình cũng tụt mood. Thế là mình chọn đăng những điều tích cực, vui vẻ để sau này mỗi lần Facebook nhắc lại, lòng mình lại thấy phơi phới.
Nói vậy để mọi người đừng so sánh bản thân với mình nhé! Mình cũng như bao người thôi, có lúc vui, lúc buồn, có ngày chẳng làm được việc gì ra hồn. Những gì mình đăng chỉ là “phiên bản highlight” của cuộc sống – lung linh, vui vẻ, nhưng chắc chắn không phải ngày nào cũng thế
.
Mà hay cái là mình cũng khá đãng trí. Những chuyện tiêu cực không đăng lên, lâu dần cũng chẳng nhớ. Thành ra mỗi khi nhìn lại những kỷ niệm, chỉ toàn thấy chuyện vui. Thế là đời tự nhiên nhẹ nhàng hơn, tinh thần cũng thoải mái hơn.
Vậy nên, đừng so sánh mình với ai cả, đặc biệt là trên mạng xã hội. Cuộc đời mỗi người đều có những gam màu riêng, và ai cũng xứng đáng được trân trọng, kể cả chính bạn.
Ngọc Liên.








